CỬU TOÀN THẬP MỸ – CHƯƠNG 2.3

Chương 2.3: Kế sách (hạ)

Đột nhiên rèm cửa bị nhấc lên, Lục Tĩnh cầm một bình sứ nhỏ, mặt đầy khó hiểu tiến vào bẩm báo: “Thanh tiểu thư, Đại phu nhân sai người tới mang tặng tiểu thư bình dược. Đại phu nhân nói người hiện tại liền bôi dược ngay lập tức.”

Lục Tĩnh nói xong để bình sứ nhỏ Thanh Hoa trên bàn. Trong mắt Lý Thanh hiện lên ý cười, nàng vừa mới tới cửa đã được tặng đồ tốt, xem ra Văn phu nhân cùng nàng suy nghĩ không khác biệt lắm. Lý Thanh vội đứng lên cung kính cảm tạ phu nhân, nàng duỗi tay tiếp nhận quay sang Cẩm Lục cười nói: “Phiền toái tỷ tỷ, kêu Thu nguyệt cùng Lưu Li vào đây.”

Cẩm Lục cười nhận lệnh đi ra ngoài, Lý Thanh ý cười nhàn nhạt nhìn qua ba người đối diện lộ ra kinh ngạc liền nói: “Ta muốn cởi giày thoát vớ, sợ dơ các ngươi, vẫn là nên đi tịnh phòng.”

Nói xong định đứng lên thì Thẩm Thanh Diệp một phen giữ nàng lại, cười như không cười nói: “Thanh nha đầu, thoát ở chỗ này đi, ta muốn nhìn qua một chút …”

Cửu tiểu thư cùng Văn Thanh Sóng cũng vội gật đầu, Lý Thanh có chút xấu hổ cười hai tiếng. Thu Nguyệt cùng Lưu Li tiến vào cẩn thận giúp nàng cởi giày thoát vớ, lộ ra một mảnh xanh tím làm cho người ta sợ hãi. Lý Thanh cau mày nhìn, hiện tại xem ra nàng hạ dược dường như có chút nghiêm trọng.

Nhìn chân Lý Thanh kia làm cho người ta sợ hãi. Trong mắt cửu tiểu thư lập tức xuất hiện hơi nước, Văn Thanh Sóng bị hù đến đứng cả lên, Thẩm Thanh Diệp ánh mắt đanh lại, hơi mím môi đến phát run, nàng bị thương nghiêm trọng như vậy, có phải là muốn chặt đứt chân nàng mới vừa lòng phải không? Thu Nguyệt cùng Lưu Li giúp Lý Thanh bôi dược, “thuốc trị thương” của cô nương cũng thật hiệu nghiệm! Bôi xong dược, hai người lại giúp Lý Thanh đi giày vớ vào, liền lui ra cửa. Thẩm Thanh Diệp nhìn chằm chằm Lý Thanh hỏi:

Phụ thân ngươi không nói gì sao?”

Lý Thanh nhìn nàng, chỉ không nói một lời. Văn Thanh Sóng ngẩn ra, lập tức hiểu được, vết thương này nhất định là mẹ kế của Lý Thanh gây ra. Mới có liền đầu tiên gặp mặt liền bị thương thành như thế này, nhớ lại tướng ăn vừa rồi của Thanh Thanh, khẳng định nàng đói bụng nên mới không ngừng ăn tô liên nhung, quay đầu lại chỉ vào cửu tiểu thư nói: “Người kia là đại tỷ của ngươi đấy, thật quá quắt!”

Cửu tiểu thư ngạc nhiên, rồi mặt đỏ lên, nàng hiểu rõ Văn Thanh Sóng đang nói mẹ kế của Thanh Thanh, chính là trưởng nữ của Lệ phủ!

Nhưng cho tới bây giờ nàng cũng không nhận qua cái thứ xuất đại tỷ này!

Đại tỷ của ta? Ta không có tỷ tỷ như vậy!”

“Không cần cãi nhau nữa!” Thẩm Thanh Diệp cau mày nói. Cửu tiểu thư cùng Văn Thanh Sóng trừng mắt nhìn nhau. Lý Thanh sắc mặt bình thản, mỉm cười với Văn Thanh Sóng: “Lần trước ta ra đề, ngươi đã có đáp án chưa?”

“Thanh thanh!” Cửu tiểu thư bất mãn kêu lên, Thẩm Thanh Diệp lôi kéo nàng, ngăn lại lời nàng sắp nói. Văn Thanh Sóng ánh mắt hơi đổi, đề mục này thế nhưng lại giống Thanh Thanh ra cho chính mình, nàng nghiêng đầu nhìn Lý Thanh nói: “Thanh thanh khẳng định ngươi còn đáp án tốt hơn, mau nói a!”

Lý Thanh vẫy tay, kêu Lưu Li lại đây, ý bảo Lưu Li nói cho các nàng nghe. Lưu Li mồm miệng lanh lợi nói: “Chỉ là nhẫn hắn, từ hắn, tránh hắn, nại hắn, kính hắn, không cần để ý đến hắn. Lại qua mấy năm, hắn sẽ không để ý đến ngươi nữa!”

Cửu tiểu thư mắt trừng lớn, lời này là sao? Văn Thanh Sóng cùng Thẩm Thanh Diệp không nhịn được mà bật cười. Văn Thanh Sóng cảm thán nói: “Thanh Thanh, ta thích nhất ngươi ở điểm khoan dung, độ lượng và trí tuệ vượt bậc.” Thẩm Thanh Diệp ở bên cạnh gật đầu, trí tuệ mẫn tiệp như Lý Thanh khó ai có thể vượt được. Cửu tiểu thư “Hừ” một tiếng: “Ta thích Thanh Thanh, nhưng không phải lòng khoan dung cùng trí tuệ của nàng! Thanh Thanh như thế nào ta đều thích!”

Lý Thanh không nhịn được bật cười. Cửu tiểu thư này từ nhỏ đẫ được cha mẹ sủng ái, hành sự tùy ý, hỉ nộ ái ố của nàng chỉ cần liếc mắt ai cũng có thể nhận ra. Nửa năm trước, cửu tiểu thư lần đầu gặp Lý Thanh liền xem Lý Thanh như bằng hữu tri giao, thậm chí nàng vừa gặp mặt liền cãi nhau với Văn tam tiểu thư nhưng dần dần hảo cảm giữa các nàng đi lên, làm Lệ gia mọi người ai cũng kinh ngạc không thôi. Lý Thanh cười tủm tỉm nhìn nàng, nội tâm cứng rắn lúc đầu bây giờ đã có vài phần ấm áp.

Bốn người ăn ý thay đổi đề tài, Hồng Y cùng Cẩm Lục đi lên đổi trà. Lý Thanh hỏi Văn Thanh Sóng: “Nghe nói ngươi mấy ngày tới muốn đi Liên Hoa phong để tránh hạn Thái Tuế?”

Văn Thanh Sóng gật đầu, ngẫm lại lên núi ngày qua ngày sẽ thật nhàm chán, phiền não nói: Nương nói tuần cuối cùng của tháng này mệnh ta phạm thái tuế. Nương cực kỳ lo lắng, cầu TNhiên sư thái cho ta đến chùa biệt viện của chùa Hàn Cốc ở tạm mấy ngày. Mỗi ngày còn phải làm lễ, thật là phiền toái!”

Lý Thanh buông cái chén, cười nói: “Ngươi gửi thiệp tới, ta bồi ngươi đi. Bây giờ trong thành quá nóng, ta có điểm chịu không nổi, còn muốn đi qua chỗ sư thái cầu chút dược, đang lo không biện pháp ra cửa đây!”

Thẩm Thanh Diệp gật đầu tán thành, trước mắt đi ra ngoài trốn một thời gian cũng tốt: “Chủ ý này hay a! Bất quá, Thanh Sóng muội muội tốt nhất cầu mẫu thân ngươi ra mặt gửi thiếp mời. Mọi người đều biết Thanh Thanh cùng chùa Hàn Cốc có quan hệ thân thiết, nàng bồi ngươi đi nhất định là hợp lý!”

Văn Thanh Sóng vỗ tay nói: “Thanh Thanh chịu bồi ta đi thật sự là quá tốt! Những ngày ở đấy ta sẽ không buồn chán! Lúc trở về, ta sẽ năn nỉ nương gửi thiếp mời tới chỗ ngươi!”

Cửu tiểu thư bĩu môi, nhưng nhìn qua chân của Lý Thanh, nàng không nói gì nữa. Thẩm Thanh Diệp đẩy đẩy cửu tiểu thư cười nói: “Chờ Thanh Thanh từ trên núi trở về, ngươi cũng đưa thiếp mời tới, làm nàng cũng tới bồi ngươi mười ngày nửa tháng!”

Cửu tiểu thư cũng vỗ tay cười nói: “Chủ ý này thật tốt, như vậy mới công bằng!”
Lý Thanh âm thầm nhẹ nhàng thở ra, cảm kích nhìn Thẩm Thanh Diệp một cái. Trên núi chỉ có thể ở lại nhiều nhất là mười ngày, nàng phải thật nhanh đem mọi chuyện sắp xếp hợp lý, thật nhanh đem chính mình gả ra ngoài.

Hồng Y tiến vào bẩm báo Đại phu nhân đã muốn khai tiệc, thỉnh các nàng đi qua. Đoàn người ra cửa, Thẩm Thanh Diệp đi chậm hơn so với mọi người hai nhịp, tóm lại không thể để Lệ Phù Dung kia ở kinh thành tùy ý làm bậy, trước hết nàng cần biết rõ ngày hôm qua rốt cuộc ở Lý phủ đã xảy ra loại chuyện gì, xoay người thấp giọng giọng phân phó nha hoàn bên người vài câu, nha đầu kia gật đầu rồi rời đi.

Văn Thanh Sóng quay đầu lại thấy vậy, tâm cũng khởi ý niệm, bước ra ngoài đình, dặn dò nha hoàn vài câu, rồi nhanh chân bước về phía mà mọi người đang đi tới.

Advertisements

CỬU TOÀN THẬP MỸ – CHƯƠNG 2.2

Chương 2.2: Kế sách (trung)

Lưu Li mắt nhìn Lý Thanh, trên mặt lộ ra chút hưng phấn. Lý Thanh ngẩng đầu nhìn nàng, Lưu Li này như vậy liền biết mình nên làm cái gì sao? Bất quá, quả thật nàng cũng nên có chút hành động. Ngày mai đến phủ Đại phu nhân phải làm cái gì đây? Mặc kệ như thế nào, việc hôm nay nàng nhất định sẽ đòi lại. Hoa của nàng bị bọn họ chà đạp, chân nàng cũng là bọn họ làm bị thương, chẳng lẽ nàng muốn tức giận cũng không được? Nghĩ đến đây, Lý Thanh ngẩng đầu phân phó:

“Lưu Li đem hòm thuốc tới đây cho ta.”

Lưu Li đáp ứng một tiếng rồi đi nhanh vào lấy cái rương. Lý Thanh nhìn bóng dáng nàng, cười lắc đầu, quay lại phân phó Thu Nguyệt cùng Thính Tuyết: “Lấy chậu nước tới, đem dược trên chân ta rửa sạch luôn đi.”

Thính Tuyết kinh ngạc: “Cô nương, vết thương trên chân người còn chưakhỏi đâu!”

Thu Nguyệt chuẩn bị đi ra lấy nước, ánh mắt xoay chuyển lôi kéo Thính Tuyết nói: Làm theo cô nương phân phó đi.”

Lý Thanh hướng Thính Tuyết chớp mắt cười. Chỉ trong chốc lát, Lưu Li đem vào một hòm thuốc màu tím, Lý Thanh lấy ra mấy cái bình sứ thanh hoa, đem một chút bột thuốc bên trong đổ vào cái chén con, bèn đưa cho Thu Nguyệt, bảo nàng hòa đều với nước, rồi bôi vào vết thương đã được rửa sạch ở chân. Lưu Li cong miệng cười tủm tỉm:

“Cô nương, ngày mai chân người sẽ biến thành cái dạng gì a?”

“Ta cũng không biết, trước kia chỉ dùng qua dược trị thương. Cái này, vẫn là lần đầu tiên dùng đấy.”

Lý Thanh ngửi thấy một cỗ hương vị cay nồng, dường như hạ dược có chút nghiêm trọng! Nhìn Thu Nguyệt bọc lại miệng vết thương, Lý Thanh phân phó Thính Tuyết: “Ngày mai Thính Tuyết không cần đi Lệ phủ, lấy hai quan tiền, lén đi tìm hai thô sử bà tử đến dọn dẹp lại trong viện sạch sẽ. Các ngươi trước đi xuống, ta có lời muốn nói với Trịnh ma ma.”

Chờ đám người Thu Nguyệt lui xuống, Lý Thanh nhìn Trịnh ma ma nói: “Ma ma, ngày mai chúng ta vừa đến Lệ phủ, ngươi liền đi tìm Văn ma ma …”

Ngày hôm sau, Lý Thanh vừa thỉnh an trở về, liền có nha đầu đến bẩm báo xe ngựa của Lệ phủ đã tới, lão gia phân phó đại tiểu thư qua sớm một chút. Lý Thanh đem dược trên chân mình rửa sạch sẽ, cẩn thận nhìn nhìn mu bàn chân, quả nhiên ứ tím đến dọa người, so với ngày hôm qua thoạt nhìn còn nghiêm trọng gấp vạn lần, vừa lòng gật gật đầu, dược hiệu quả thật sự không tồi! Một lần nữa đi giày, uống một ngụm trà, chậm rãi thay đổi quần áo, mang theo Trịnh ma ma, Thu Nguyệt cùng Lưu Li ra cửa. Sau khi xe tới Lệ phủ, Lý Thanh đến thỉnh an Đại phu, rồi mang theo Thu Nguyệt cùng Lưu Li đi đến Bích Thủy trang nơi ở của cửu tiểu thư. Xa xa một nha hoàn mặc y phục màu hồng nhạt đứng ở cửa đón các nàng, mỉm cười nói: “Cô nương của chúng ta đã ở bên trong chờ Thanh tiểu thư, Thẩm đại tiểu thư cùng Văn tam tiểu thư cũng tới rồi.”

Vào trong viện, cửu tiểu thư Lệ Phương Phỉ cùng Thẩm đại tiểu thư Thẩm Thanh Diệp, Văn tam tiểu thư Văn Thanh Sóng nhìn nàng đi vào. Lý Thanh còn chưa đi hẳn vào trong phòng, cửu tiểu thư liền phân phó nha hoàn: “Mau mau đem tô liên nhung hôm qua ta làm tới cho Thanh nha đầu nếm thử, nhớ lấy nhiều một chút.”

“Hồng Y tỷ tỷ phiền người lấy đầy chút. Cẩm Lục tỷ tỷ phiền người châm cho ta ly trà.”

Lý Thanh ở bên nói bổ sung, cửu tiểu thư trợn to mắt, kinh ngạc nhìn Lý Thanh. Ngày thường, Thanh Thanh chịu nếm thử thứ nàng làm, nhiều nhất cũng chỉ ăn nửa khối, lại không chịu ăn nhiều thêm một ngụm. Văn Thanh Sóng ở bên cạnh cười đẩy Lý Thanh nói: “Ta không ăn! Ta chính là ăn không nổi! Thanh Thanh, ngươi cũng không nên quá miễn cưỡng bản thân, thân thể cũng rất quan trọng.”

“Ta làm mới không cho ngươi ăn đâu! Ngươi nghĩ đi đâu vậy!” Cửu tiểu thư phản bác nói. Thẩm Thanh Diệp trong mắt mang theo chút nghi hoặc, nhìn Lý Thanh. Lý Thanh cũng không để ý tới các nàng mà đi vào phòng. Nàng ngồi xuống bên cạnh chiếc bàn con đặt trên giường Đông Sương La Hán, ánh mắt trông mong nhìn ra phía cửa, cửu tiểu thư lại tức cười nói: “Ngươi nhìn ngươi xem, cứ như bị bỏ đói mấy năm không bằng!”

Lý Thanh cũng không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm ra phía cửa. Một lát sau, Hồng Y tiến vào mang theo một đĩa tô liên nhung đặt ở trên bàn. Lý Thanh vội vàng cầm lấy một khối, ăn hai miếng ba miếng, lại lấy thêm một khối nữa. Nàng vội vàng tiếp lấy chén trà mà Cẩm Lục vừa dâng lên, uống một ngụm, tay lại ăn thêm một khối tô liên nhung nữa. Đảo mắt một cái, cả đĩa tô liên nhung bị ăn đến sạch sẽ, Lý Thanh lại uống thêm vài chén trà nữa mới lộ vẻ mặt thỏa mãn đối với cửu tiểu thư cười: Lần này, ngươi làm liên nhung ăn rất ngon!”

Ba người còn lại đều trợn mắt há hốc mồm nhìn nàng. Một lúc sau, Thẩm Thanh Diệp quay đầu kêu Thu Nguyệt lại đây hỏi chuyện: “Cô nương nhà ngươi sao lạ vậy?”

Thu Nguyệt cúi đầu không nói tiếng nào, cô nương không cho nàng nói chuyện, nàng tự nhiên là một câu cũng sẽ không nói. Cửu tiểu thư lại truy vấn: “Hỏi ngươi đấy còn không mau nói!”

Thu Nguyệt đầu cúi càng sâu, hơi nước ẩn ẩn tích tụ ở đáy mắt. Lý Thanh ở bên cạnh phân phó Thu Nguyệt lui xuống: “Thu nguyệt đi xuống đi.”

Thu Nguyệt lui xuống, ba người quay đầu nhìn chằm chằm Lý Thanh. Lý Thanh đem người dịch về phía sau làm cho chính mình cảm thấy thoải mái, mở miệng cười: “Tiểu Cửu, ngươi làm tô liên nhung thành công, ăn rất ngon a! Trước nay, ta còn không ăn qua điểm tâm ngon như thế!”

Văn Thanh Sóng “Xì” cười lên một tiếng. Cửu tiểu thư mặt đầy nghi hoặc, tô liên nhung nàng làm đột nhiên trở nên ngon như vậy sao? Tối hôm qua, vừa mới làm xong, Hồng Y nha đầu kia cũng không chịu ăn nhiều hơn một ngụm. Thẩm Thanh Diệp ánh mắt lập loè nhìn qua Lý Thanh, hôm qua mẹ kế nổi tiếng ương ngạnh của Thanh Thanh vừa tiến vào phủ, hôm nay Thanh Thanh liền đói thành như vậy sao? Rốt cuộc hôm qua Lý phủ đã xảy ra chuyện gì?

CỬU TOÀN THẬP MỸ – CHƯƠNG 2.1

Chương 2.1: Kế sách (thượng)

Lý Thanh ngủ thẳng đến giờ mùi mới tỉnh giấc, chỉ cảm thấy cả người ê ẩm khó chịu. Phòng bếp vừa mới tới tặng thêm bột củ sen, nhớ tới bột củ sen thơm ngon kia, dường như nàng càng cảm thấy đói bụng! Vẫn là nên chờ mai ăn tô liên nhung mà cửu tiểu thư tặng đi, tuy hơi khó ăn nhưng ít nhất ăn vẫn còn hơn không ăn. Lý Thanh vẫn còn đang cân nhắc tới lui xem có nên ăn chè hạt sen hay không, thì San Hô khẩn trương tiến vào bẩm báo:

“Cô nương, cô nương, nhị tiểu thư cùng đại thiếu gia tới!”

Lý Thanh ngẩn ra, bọn họ tới đây làm cái gì? Thu Nguyệt và Thính Tuyết vội buông đồ trên tay xuống, hoang mang chạy nhanh tới chỗ Lý Thanh. Thu Nguyệt giúp Lý Thanh xỏ giày, tay tiểu nha đầu thế nhưng có chút run nhè nhẹ, hai người nhanh chóng hầu hạ Lý Thanh mặc quần áo gọn gàng. Lúc bọn người Lý Thanh đi vào cửa liền thấy nhị tiểu thư Lý Mẫn Hoa cùng đại thiếu gia Lý Mẫn Phi mang theo một đám nha hoàn bà tử đã ùa vào trong sân. Lý Thanh đi lên đón, cười nói:

“Mẫn Hoa, Mẫn Phi, mau tới ngồi a!”

Lý Mẫn Hoa oán hận trừng mắt nhìn nàng, nàng ta hung tợn nói: “Ngươi nghe đây! Trong phủ, ta mới là đại tiểu thư! Ngươi! Cái gì cũng không phải!!!”

Lý Mẫn Phi lôi kéo vạt áo nàng ta. Tỷ tỷ cùng mẫu thân của hắn quá giống nhau, đều là người dễ xúc động, lại không có kế hoạch rõ ràng. Hắn nhìn quanh trong viện thấy những chậu mẫu đơn quý đang mọc lá xanh tươi tốt, nở hoa đỏ rực rỡ, cười nhè nhẹ nói:

Đệ nghe nói, nơi này của đại tỷ hoa cỏ đặc biệt tươi tốt. Ta cùng tỷ tỷ lại đây nhìn xem, thuận tiện giúp đại tỷ chăm sóc chúng.”

Hắn nói xong, vẫy tay, mấy bà tử thô kệch đằng sau liền lũ lượt kéo nhau đi qua, đem nước nóng tưới lên những chậu hoa mẫu đơn rực rỡ. San Hô sợ hãi kêu lên một tiếng, sợ tới mức mắt nhắm lại thành một đường thẳng! Thính Tuyết nhìn thấy những bông hoa mẫu đơn kiều diễm kia bây giờ đã nằm la liệt trên mặt đất, con ngươi lập tức ẩn ẩn hơi nước định tiến lên nói chuyện, Lý Thanh liền một tay giữ nàng lại, lạnh giọng quát lớn nói: Các ngươi đi về phòng!”

Thu Nguyệt cả người phát run, lại đứng ở phía trước bảo hộ Lý Thanh. Lưu Li đi qua kéo San Hô lại, ý bảo nàng đi về phòng, sau đó cùng Thu Nguyệt đỡ lấy Lý Thanh đi tới chính phòng ở hành lang đằng sau. Trịnh ma ma từ hậu viện chạy nhanh tới, nhìn đến Lý Thanh đã đi đến hành lang đằng sau cách xa mọi người trong viện, nhẹ nhàng thở ra, chép miệng, nheo mắt nhìn chằm chằm một đôi tỷ đệ đang phá phách trong viện. Năm đó, Cố di nương xuất sắc như vậy, một người trường tụ thiện vũ (1), như thế nào lại dạy ra một nữ nhi ngu xuẩn như này, lại còn một đôi chất nhi càng thêm ngu xuẩn xúc động! Nếu chuyện này truyền ra ngoài, thanh danh Lý phủ sẽ như thế nào? Danh môn thế gia chú ý nhất chính là thanh danh a!

(1) trường tụ thiện vũ: (Nghĩa đen: ống tay áo dài thì múa giỏi) ý chỉ những người khéo léo, uyển chuyển, biết nhìn người

Thô sử bà tử thay nhau tưới nước nóng lên những chậu hoa mẫu đơn, trong viện nồng đậm hơi nước. Hai người tỷ đệ thân ảnh cũng có chút mông lung. Lý Mẫn Phi đắc ý cười vài tiếng nhìn Lý Mẫn Hoa, ngọt ngào nói: “Tỷ tỷ ngươi xem, hoa cỏ trong viện đại tỷ như này trông càng đẹp. Hai ngày sau, chúng ta lại tới giúp đại tỷ chăm sóc chúng.”

Lý Mẫn Hoa cười tươi như hoa, trong lòng cực kỳ thoải mái. Tỷ đệ hai người mang theo nha hoàn, bà tử xoay người nghênh ngang rời đi.

Lý Thanh ngơ ngẩn trong chốc lát, nhìn hơi nước bốc ra từ trong viện, chỉ cảm thấy trên chân truyền đến từng đợt đau đớn, ý bảo Thu Nguyệt cùng Lưu Li đỡ nàng trở về trong phòng. Thính Tuyết nước mắt lưng tròng đang đứng ở trong phòng liều mạng nắm chặt khăn tay, San Hô ánh mắt mắt lo lắng nhìn Lý Thanh. Lý Thanh hướng các nàng trấn an, hơi hơi mỉm cười phân phó: “Ta khát. San Hô, ngươi đi châm cho ta ly trà.”

San Hô nhìn nàng điềm tĩnh tươi cười, dần dần bình tĩnh trở lại, bước nhanh đi xuống pha trà. Lý Thanh ngồi ở trên giường, nghiêng đầu, phảng phất suy tư nói:

“Mấy ngày trước, ta giúp Văn tam tiểu thư ra cái đề mục là ……”

“Thế gian báng ta, khinh ta, nhục ta, cười ta, nhẹ ta, tiện ta, ác ta, gạt ta, thì ta phải đối xử bọn họ như thế nào?”(2) Lưu Li nhìn Lý Thanh, nhanh nhảu đáp.

(2) Thế gian phỉ báng ta, khinh bỉ ta, làm nhục ta, chê cười ta, xem nhẹ ta, lừa dối ta, đối xử tệ bạc với ta, thì ta phải đối xử với bọn họ như thế nào?

Lý Thanh tán thưởng nhìn nàng, Lưu Li trí nhớ luôn cực kỳ tốt, vỗ tay nói: “Đáp án chính là: nhẫn hắn, từ hắn, tránh hắn, nại hắn, kính hắn, không cần để ý đến hắn. Lại quá mấy năm, hắn sẽ không quan tâm tới ngươi nữa!”

Thu Nguyệt xì một tiếng cười lên, lời này của cô nương nói dễ nghe chính là rộng rãi, nói khó nghe thì chính là nhát gan, yếu đuối. Ai, cô nương chẳng qua cũng là bất đắc dĩ, bất quá tính tình của cô nương dường như không phải là người giỏi cam chịu. Thính Tuyết đứng một bên dậm dậm chân, cô nương hôm nay nhịn đến loại khẩu khí này, ngày mai sẽ càng có chuyện quá đáng hơn: “Cô nương! Chúng ta cũng không thể chịu đựng mãi như thế này được, dù sao cũng phải nghĩ ra biện pháp! Nếu không, ngày mai ta đi tìm Văn ma ma?”

Lý Thanh quay đầu, biện pháp đương nhiên là phải nghĩ, bất quá tìm Văn ma ma cũng không phải là biện pháp hay. Tính tình của Thính Tuyết chính là quá nóng vội. Lý Thanh cười khanh khách nhìn Thính Tuyết khuyên bảo nàng một chút: Trong nhà hiện giờ, trước mắt chỉ có thể nhẫn nại chịu đựng. Ngươi yên tâm, từ nay về sau, chúng ta khoan dung độ lượng, bọn họ cũng sẽ không làm chuyện gì quá mức. Cấp thiết trước mắt là nghĩ biện pháp mau chóng ly khai khỏi tòa nhà này. Lại nói ….“

Lý Thanh giọng nói kéo dài, lộ ra biểu tình bỡn cợt: “Viện này, ngoài Trịnh ma ma cùng bốn người các ngươi, một cái nha hoàn hay thô sử bà tử đều không có, mà hoa cỏ trong viện mỗi ngày đều vô số sâu bọ, phí quá nhiều công sức đi chăm sóc! Bây giờ thì tốt rồi, lấy nước sôi tưới hoa, đừng nói sâu, ngay cả con kiến cũng đều chết hết, sạch sẽ đến độ không cần quét tước. Mấy người các ngươi cũng đỡ hao tốn sức lực đi!”

Trịnh ma ma cũng âm thầm nhẹ nhàng thở ra, lộ điểm tươi cười, cô nương thông minh như này thật khó mà có được, hoàn cảnh như vậy nếu sinh khí bực tức, người khổ chỉ có chính mình.

CỬU TOÀN THẬP MỸ – CHƯƠNG 1.3

Chương 1.3: Gặp qua cha mẹ (hạ)

Trong phòng nhất thời im lặng không một tiếng động, Lý Vân Sinh ánh mắt thâm trầm đánh giá Lý Thanh nửa ngày, Văn phu nhân mở tiệc tẩy trần, cứ như thể nàng mới là nhân vật quan trọng! Hắn thế nhưng quên mất, mười năm nay, nàng phần lớn là do Văn phu nhân chiếu cố, tự nhiên có chút thân tình, có lẽ phần thân tình này còn không ít. Cửu tiểu thư là đích nữ của tứ phòng, chính là cháu gái bên ngoại của hoàng hậu nương nương, Văn tam tiểu thư hẳn là Văn cô nương của Thừa tướng phủ, còn có Thẩm đại tiểu thư là ai? Lễ bộ Thượng thư hình như cũng là họ Thẩm! Chẳng lẽ .….. nàng giao du tốt như vậy! Ánh mắt chuyển qua ống tay áo dơ bẩn của Lý Thanh, trong lòng Lý Vân Sinh không khỏi tức giận. Nàng nhất định biết Văn ma ma sẽ tới nên không đi đổi quần áo? Có lẽ, bộ quần áo này cũng là cố ý đi? Hừ! Lý Vân Sinh nhìn Lý Thanh lạnh giọng nói:

“Thanh Nhi, ngươi là tỷ tỷ, tâm hồn nên lương thiện. Ngươi nên yêu quý đệ muội mình một chút! Đừng quên, ngươi họ Lý!”

Nói xong, quay sang phân phó Chung ma ma: “Mẫn Hoa phân ở Thúy Liên viện. Từ nay về sau, đại tiểu thư, nhị tiểu thư, không cần kêu lẫn lộn, rối loạn quy củ! Ai dám làm hỏng thanh danh Lý phủ, ta lấy gia pháp ra trừng trị kẻ đó.”

Lý Thanh biết đây chính là cảnh cáo nàng, cúi đầu đáp ứng: “Dạ phụ thân!”

Lý mẫn hoa phẫn nộ nhảy dựng lên, Lệ phu nhân hai mắt trừng to, tay cầm khăn có đôi chút run rẩy. Bà đã chịu ủy khuất ở bên nhau cũng không phải một sớm một chiều, một cỗ phẫn nộ lẫn bi thương liền xuất hiện, bà đột nhiên mất khống chế nắm lấy cái chén bên người, hung hăng quăng tới chỗ Lý Thanh. Nước trà cùng lá trà liền bị hắt lên người nàng, cái chén rơi thật mạnh trúng mu bàn chân, đau đớn làm nàng gập cong người kêu lên một tiếng.

Lý Mẫn Phi chính kéo Lý Mẫn Hoa qua một bên. Không biết tiểu nam hài ở bên tai nói với nàng ta chuyện gì mà khóe miệng Lý Mẫn Hoa cong lên một chút, liền ngồi trở lại chỗ cũ, ánh mắt mang theo hưng phấn hung hăng nhìn chằm chằm vào Lý Thanh. Lý Mẫn Phi cũng trở về chỗ cũ, híp mắt ngắm Lý Thanh, làm nàng chỉ cảm thấy thật ngột ngạt. Lý Vân Sinh rũ mí mắt xuống, giọng nói lạnh băng phân phó:

“Thanh Nhi, thân thể ngươi ốm yếu, trở về nghỉ ngơi đi. Buổi tối không cần qua đây thỉnh an!”

Lý Thanh chịu đau, cáo lui đi xuống. Thu Nguyệt đỡ lấy nàng, chỉ cảm thấy một trận chua xót trong lồng ngực. Nàng quay đầu sang nhìn tiểu cô nương vẫn bình tĩnh thản nhiên, lại chậm rãi đem chua xót đè nén xuống.

Trong Nghiêm Nguyệt Các, Trịnh ma ma, Thính Tuyết, Lưu Li cùng San Hô đang nôn nóng chờ ở trong viện, nhìn thấy Thu Nguyệt đỡ Lý Thanh khập khiễng trở về, Trịnh ma ma nhảy dựng người lên.

“Thế nhưng động thủ không thành?”

Thu nguyệt thấy Trịnh ma ma, nước mắt ủy khuất chảy xuống, nức nở nói: “Cũng không phải là động thủ, phu nhân dùng cái chén hắt vào cô nương, nện chúng mu bàn chân.”

Vài người ba chân bốn cẳng đỡ lấy Lý Thanh dìu vào trong phòng. Trịnh ma ma cẩn thận cởi giày với tất của nàng, thấy mu bàn chân một mảnh xanh tím, ẩn ẩn có tơ máu chảy ra, đau lòng đến mức nước mắt đều chảy xuống. Cô nương là ở trong lòng bàn tay bà lớn lên, cũng chưa bao giờ phải chịu khổ lấy một lần. Dù gì cô nương nàng cũng là cốt nhục thân sinh của chính mình, thế mà lão gia có thể trơ mắt nhìn phu nhân ra tay tàn nhẫn như vậy! Lưu Li đã đi vào lấy hòm thuốc lại đây, mở ra đưa đến trước mặt Lý Thanh: “Cô nương, ngài xem dùng loại thuốc nào?”

Lý Thanh lấy cái chai màu xanh lục đưa cho Thu Nguyệt: “Thu Nguyệt, trước tiên dùng nước sôi để nguội giặt sạch vải, sau đó bôi một lớp dược dày vào vải, mang đi đồ.”

Thu Nguyệt nhận lệnh đi đồ dược. Lý Thanh dựa vào giường, nhẹ nhàng nói: “Đã qua giờ ngọ, các ngươi mau đi ăn cơm đi. Ăn xong rồi mang cơm qua cho ta, lúc này ta cũng không muốn ăn.”

Trịnh ma ma đáp ứng, phân phó Lưu Li ở lại hầu hạ, cùng những người còn lại hướng phòng bếp đi tới. Qua non nửa canh giờ, đoàn người Trịnh ma ma khuôn mặt trầm xuống trở về, Lý Thanh vội buông quyển sách trên tay, không chờ nàng mở miệng, Thính Tuyết vẻ mặt phẫn nộ nói: “Cô nương, bọn họ quả là khinh người quá đáng! Rõ ràng thời điểm chúng ta tới, các nàng đang ở phòng bếp ăn cơm, thế nhưng nói chúng ta đến chậm, không còn đồ ăn!”

“Vậy các ngươi đều không có ăn cơm?” Lý Thanh cau mày hỏi.

Thu Nguyệt trả lời: Thật ra chúng ta đều có ăn. Thính Tuyết cùng các nàng tranh cãi ầm ỹ, đang muốn vọt vào xem còn đồ ăn hay không thì bà tử bên cạnh liền lấy cho chúng ta một ít.”

Trịnh ma ma ở bên giải thích nói: “Quản sự phòng bếpTrương ma ma hôm nay cũng đến. Nghe Thính Tuyết nói, bà tử bên cạnh Trương ma ma họ hàng thân thích với Chung ma ma. Trương ma ma không hề ngăn cản bà tử lấy chút đồ ăn cho chúng ta. Nhưng chúng ta nói cái gì, bọn họ cũng không chịu cấp đồ ăn cho cô nương, còn nói phu nhân phân phó, đã qua giờ cơm, mặc cho ai cũng không thể phá hỏng quy củ.”

Lý Thanh nghẹn họng trân trối nhìn, Lệ phu nhân này có thật là Lệ gia đại tiểu thư của trăm năm thế gia, dòng dõi “trâm anh thế phiệt” (1) không vậy? Này, rõ ràng chính là người đàn bà chanh chua đanh đá Vương Bát Đản (2) mà! Nàng không khỏi lấy tay vỗ trán, xem ra nàng cũng nên sửa lại sách lược, đối phó với người đàn bà đanh đá không thể dùng phương pháp quân tử.

(1) trâm anh thế phiệt: cao sang quyền quý

(2) Vương Bát Đản: chỉ những người lưu manh

CỬU TOÀN THẬP MỸ – CHƯƠNG 1.2

Chương 1.2: Gặp qua cha mẹ (trung)

Lý Thanh ngẩng đầu, hít vào một hơi thật sâu, sửa sang lại quần áo, mang theo Thu Nguyệt đi theo đám người hướng về phía sau viện. Ở chính đường của hậu viện được kê mấy chậu đá bào tản ra nhè nhẹ khí mát, làm trong phòng mát mẻ thoải mái hơn hẳn. Ở trung đường, Lý Vân Sinh và Lệ phu nhân đang ngồi trên ghế nhàn nhã thưởng trà, bên trái là tiểu cô nương xấp xỉ mười tuổi cùng tiểu nam hài dáng dấp bảy tám tuổi. Lý Thanh biết đó là đệ đệ và muội muội dị bào (1) của nàng, vừa rồi người dẫm lên quần áo của nàng hẳn là tiểu cô nương cực kì xinh đẹp kia đi.

(1) dị bào: huynh đệ chung nửa huyết thống

Lý Thanh mang theo Thu Nguyệt lặng lẽ từ cửa tiến vào, đang không biết nên đứng ở đâu, liền nghe được Chung ma ma đang tiếp tục bẩm báo: “…… Đại thiếu gia an bài ở Cẩm Trúc viện, gần thư phòng của lão gia. Sau viện còn có một mảnh vườn nhỏ, đại thiếu gia nếu đọc sách mệt mỏi có thể ở trong viện đi dạo một chút, đại tiểu thư … an bài ở Thúy Liên cư……”

Không phải nói ta ở Thanh Vu viện sao!?”

Lý Mẫn Hoa đánh gãy lời Chung ma ma, lông mày nhếch cao lên. Lệ phu nhân thì hơi cau mày, Chung ma ma dù có hồ đồ đến thế nào, cũng không nên nói nhầm chuyện như này chứ. Buông cái chén trong tay, bà nghi hoặc nhìn Chung ma ma hỏi: “Tiểu thư nói muốn ở Thanh Vu viện, như thế nào còn an bài ở Thúy Liên cư?”

Chung ma ma nghĩ Văn ma ma ngày đó kiêu ngạo, vẻ mặt khó xử trả lời: “Bẩm phu nhân, Thanh tiểu thư được phân Thanh Vu viện, nơi này đã được sửa lại tên là Nghiêm Nguyệt Các.”

Lý Thanh có điểm miệng đắng lưỡi khô, Thanh Vu viện trang trí tinh xảo được đặt ở vị trí đắc địa, hơn nữa trong viện còn trồng loài mẫu đơn quý, đều không phải là nơi nàng có thể ở. Ngày đó, Văn ma ma đấu đá lung tung mới đem được nàng đến ở Thanh Vu viện, bây giờ nghe Chung ma ma nói những lời này, nàng liền biết cái viện kia chính là mầm tai họa. Đột nhiên nghe thấy âm thanh sắc nhọn đầy phẫn nộ của Lý Mẫn Hoa truyền tới:

“Kêu nàng cút đi! Thúy Mặc, Ngọc Nghiên mang theo người đem đồ của nàng ta ném ra cho ta! Ném tới tận ngoài cửa lớn cho ta!”

Thu Nguyệt biểu tình khẩn trương lôi kéo ống tay áo của Lý Thanh, nhắc nhở nói: “Cô nương, Văn phu nhân……”

Lý Thanh không để ý đến Thu Nguyệt, chỉ gắt gao mím miệng, nhìn chằm chằm vào Lý Vân Sinh. Lý Vân Sinh chậm rãi uống nước trà, phảng phất như cái gì cũng không nghe thấy, hắn thật sự muốn thấy mấy nha hoàn quăng đồ của nàng ra tới tận ngoài cửa lớn đi?!

Hắn chẳng lẽ không biết, đồ của nữ nhi mình bị ném ra ngoài cửa sẽ có hậu quả như thế nào? Hắn mới nhận chức lang trung ở Lễ Bộ, có phải hay không sẽ bị toàn bộ kinh thành chê cười? Chỉ sợ, con đường làm quan của hắn đều không dễ dàng đi! Tận sâu trong đáy lòng của Lý Thanh trào ra chút chua xót. Nàng không phải Lý Thanh, hắn không quan tâm tới nàng, nàng càng không quan tâm tới hắn! Nàng cực kì muốn chạy ra khỏi cái nhà này, nhưng người đứng sau nàng, Văn phu nhân nhất định sẽ không đáp ứng.

Ngoài cửa có tiểu nha đầu vội vàng tiến vào bẩm báo: “Lão gia, phu nhân, Văn phu nhân phái người tới.”

Lý Vân Sinh vội vàng buông chén xuống, “Hô” một tiếng đứng lên. Lệ gia Lệ đại phu nhân chính là Văn phu nhân, nàng là nữ nhi của Thừa tướng, cũng là đường muội của Hoàng quý phi. Mấy năm nay hắn hao tâm tổn trí lại không thể làm người đó để mắt tới! Năm đó hắn tưởng mình có thể dựa vào Cố di nương, nhưng trong nháy mắt liền tan thành mây khói. Không lâu sau, Lệ đại lão gia cũng quên mất hắn, cũng quên mất nữ nhi mà mình từng thương yêu nhất! Hắn khổ tận mười năm, hao hao tâm tổn trí, mới được làm quan ngũ phẩm! Lúc này, Văn phu nhân thế nhưng lại phái người tới. Lý Vân Sinh ổn định tinh thần, ngồi trở lại chỗ cũ, nét cười hiện đầy mặt, nói “Mau mời tiến vào”. Thúy Mặc cùng Ngọc Nghiên cũng lặng lẽ từ cửa trở lại sau lưng Lý Mẫn Hoa.

Tiểu nha hoàn mang theo lão ma ma ăn mặc hoa lệ, khí độ bất phàm tiến vào. Tiểu nha hoàn đứng ngay bên cạnh liền mang ra một cái đệm để lão ma ma quỳ xuống thỉnh an. Lý Vân Sinh nhận ra được đây là người đắc lực nhất bên cạnh Văn phu nhân, vội vàng đứng lên, đưa tay ra đỡ: “Văn ma ma mau mời ngồi, ngài là người thân cận bên cạnh mẫu thân, đại lễ thế này, Vân Sinh đảm đương không nổi.”

Lệ phu nhân ngồi không nhúc nhích, miễn cưỡng lộ ra điểm tươi cười. Văn ma ma thuận thế đứng lên, mắt đảo qua Lệ phu nhân liền hiện lên tí khinh thường, nhưng ngoài mặt vẫn luôn tươi cười, lại vén áo thi lễ mới nói: “Lão gia cùng phu nhân nghe nói cô gia vào phủ, liền phái lão nô tới thỉnh an. Phu nhân ngày mai trong phủ tổ chức gia yến, thay cô gia một nhà đón gió tẩy trần.”

Lý Vân Sinh vui mừng ra mặt, phu nhân còn nhớ rõ người con rể như hắn, xem ra mấy năm hiếu thuận cung kính, phu nhân vẫn là vừa lòng. Phía sau có Lệ gia, còn có Văn gia, xem ra tiền đồ xán lạn của hắn liền sắp tới! Văn ma ma đảo mắt nhìn tiểu cô nương cùng tiểu nam hài ngồi bên cạnh, tươi cười đầy mặt, tiến lên thỉnh an:

“Đây là nhị tiểu thư cùng đại thiếu gia đi? Thật là khôi ngô tuấn tú! So với cô gia cùng phu nhân năm đó còn muốn xuất chúng hơn! Lão nô thỉnh an nhị tiểu thư, đại thiếu gia!”

Lý Mẫn Hoa trên mặt tỏ rõ khó chịu, trong phủ nàng mới là đại tiểu thư, không phải nhị tiểu thư!

“Mẫn Hoa, Mẫn Phi còn không mau chào hỏi Văn ma ma!” Nghe Lý Vân Sinh quát, Lý Mẫn Hoa có chút cứng người, còn Lý Mẫn Phi trên mặt tràn đầy tươi cười đứng lên đáp lễ: “Văn ma ma hảo!”

Ý cười trên mặt Văn ma ma càng tăng, nhìn quanh bốn phía tìm Lý Thanh. Thấy nàng, vội vàng tiến lên làm lễ, kéo tay nàng, thân thiết oán giận nói: “Đại tiểu thư như thế nào lại trốn ở chỗ này?! Hai ngày không thấy lão bà này, liền trở nên xa lạ rồi phải không?” Văn ma ma nói vậy nhưng ánh mắt lại dừng trên ống tay áo dơ bẩn của nàng, Lý Thanh thấy thế chỉ biết cười nhẹ. Khúc Tất đứng bên cạnh, vén áo thi lễ: “Văn ma ma hảo.”

“Lão nô tới đây tiện thể thay cửu tiểu thư chuyển lời tới cho ngài, nhắc ngài sáng ngày mai liền qua phủ sớm một chút. Buổi chiều hôm nay, cửu tiểu thư sẽ làm tô liên nhung (2), nàng bảo đại tiểu thư nhất định phải đến nếm thử. Cửu tiểu thư cũng mời Thẩm đại tiểu thư cùng Văn tam tiểu thư ngày mai qua phủ, còn muốn chúc mừng người cha con đoàn tụ.”

(2) tô liên nhung: chè hạt sen

Lý Thanh cười mà không đáp, chỉ quay đầu nhìn vợ chồng Lý Vân Sinh, phụ thân phụ mẫu ở đây, nàng cũng không thể chuyên quyền, bằng không chính là bất hiếu, nàng cũng không thể để cho người khác mượn cái cớ này bôi tro trát trấu lên mặt nàng. Văn ma ma đương không phát hiện ra điểm này, khóe miệng hơi hơi cong lên, tiếp tục nói: “Đại phu nhân đã cho chuẩn bị xe để sáng mai tới đón đại tiểu thư. Đại phu nhân còn nói Nghiêm Nguyệt Các bên ngoài có hoa có cỏ, kia vải lụa phải dùng màu bạc, màu trắng mới xứng đôi. Người còn dặn ta mang theo mấy con sa la tới tặng cho đại tiểu thư thả ở hồ bên cạnh cửa sổ, người sợ mua bên ngoài không đủ tinh tế.”

Lý Thanh vội mỉm cười cảm tạ, cứ như vậy trực tiếp chuẩn bị xe, lại còn tặng mấy con sa la tới, ngày mai gia yến nàng không thể không đến. Văn ma ma thế nhưng không để ý tới người khác, chỉ lôi kéo nàng nhàn nhã nói chuyện một lúc liền đứng lên cáo từ.

[ĐOẢN VĂN] MỘT ĐỜI MỘT KIẾP YÊU SAY ĐẮM

Tên gốc: Một đời một thế yêu say đắm

Tác giả: không rõ

Bản convert + raw: Sâu Lười

Link bản convert + raw

Editor: Tiểu Trân

Chàng trai hai mươi lăm tuổi năm ấy cầm lấy tay người thiếu nữ, họ ánh mắt say đắm nhìn nhau. Chàng trai nói: “Anh thực sự rất yêu em, em gả cho anh nhé?” Người thiếu nữ trong mắt ngấn lệ, nhưng ánh mắt tràn ngập sự ấm áp: “Anh sẽ yêu em trong bao lâu?” 

Chàng trai đáp: “Sẽ không quá lâu, nhưng là một đời của anh.” Mặc dù không có nhẫn, không có váy cưới, lại càng không có hôn lễ long trọng, nhưng người thiếu nữ ấy vẫn cam tâm tình nguyện trở thành người vợ kết tóc se duyên của anh.

Buổi tối sau lễ kết hôn, anh nói với cô: “Từ hôm nay trở đi, em chính là vợ của anh. Anh không cam đoan nhất định sẽ cho em được cẩm y ngọc thực, nhưng anh có thể cam đoan đời này kiếp này yêu thương em, bất ly bất khí.”

(1) bất ly bất khí: không bao giờ lìa xa

Trong lòng cảm thấy vô cùng ngọt ngào, cô cười hạnh phúc nói với anh: “Em chỉ cần tình yêu này của anh thôi. Anh và em, một đời một kiếp, bất ly bất khí.” Anh nắm chặt tay cô, dùng sức gật đầu: “Anh và em một đời một kiếp, bất ly bất khí.”

Người đàn ông ba mươi lăm tuổi năm ấy đưa vợ cùng con gái mình đến ở trong một căn hộ hạng sang, anh còn mua cho chính mình một chiếc xe hơi đời mới. Mười năm làm việc vất vả mới đổi lấy được thành công như ngày hôm nay. Cô nói: “Mấy năm nay anh làm việc vất vả cũng chỉ vì em và con. Anh trả giá nhiều như vậy …” Người đàn ông cười đáp: “Anh yêu em, lại càng yêu con của chúng ta. Có trả giá thì cũng là anh cam tâm tình nguyện …” Hai người hạnh phúc ôm nhau trong căn phòng tràn ngập yêu thương cùng ấm áp.

Người đàn ông bốn mươi tuổi năm ấy đã đem sự nghiệp của mình làm mưa làm gió trên thương trường, anh xã giao ngày một nhiều. Tuy bộn bề công việc, nhưng anh lại chưa bao giờ quên trong nhà còn có vợ và con đang đợi mình. Dù không dành nhiều thời gian bên cạnh cô, nhưng tình yêu nồng cháy của anh vẫn không có nửa điểm nghi ngờ. Cô thực vui vẻ, cảm giác mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời.

Người đàn ông bốn mươi lăm tuổi năm ấy thật bận rộn, vì công việc nên có những đêm anh không về nhà. Thiếu quan tâm, thiếu ân cần, lại càng thiếu bầu bạn,một mình cô ở trong căn hộ trống vắng kia, cảm giác thật cô đơn. Còn hắn bất luận ở nơi nào cũng có những cô gái trẻ đẹp vây quanh làm bạn. Gương mặt hắn càng tỏa sáng, thì gương mặt cô lại càng rõ muộn phiền và tiều tụy.

Năm hắn năm mươi tuổi, cô theo con gái đi công tác tại thành phố. Hắn vẫn sống tiêu sái như cũ – có sự nghiệp, tiền tài, nữ nhân ôn hương nhuyễn ngọc. Hắn đã quên mất lời thề năm xưa. Tuy rằng đôi lúc hắn sẽ nghĩ đến cô ở nơi đất khách quê người, tận sâu trong đáy lòng vẫn sẽ có đôi chút áy náy, nhưng cuối cùng vẫn không nào thể cưỡng lại sự thật hấp dẫn.

Năm sáu mươi tuổi, sự nghiệp của hắn bắt đầu đi xuống, những cô gái trẻ đẹp kia lấy của hắn một khoản tiền rồi chạy mất. Trong lòng hắn tràn ngập bi thương cùng chua xót. Hắn thường thường nhớ tới người con gái vì yêu mà gả cho hắn. Hắn cũng thường thường nhớ tới tiếng cười vui vẻ ấm áp tràn ngập trong căn nhà. Mà nay, hắn còn lại những gì?

Cảm giác ngà ngà say, hắn cầm điện thoại gọi cho cô: “Có thể trở về bên cạnh anh không?”

“Không được, cuộc sống của tôi ở đây rất tốt. Anh cũng nên trân trọng cuộc sống của mình đi.” Cô bình tĩnh trả lời. Thế nhưng hắn lại bán toàn bộ công ty, đến sống cùng cô và con gái tại thành phố xa lạ kia, chung quy là phụ tử, chung quy cũng là máu mủ tình thâm, chung quy cũng còn có tình cảm chôn sâu tận đáy lòng …

Hắn nói với cô: “Để những ngày tháng còn lại của anh đến bù đắp cho em có được không?”

Năm sáu mươi tuổi, hắn phát hiện ra mình mắc bệnh nan y. Mặc dù, cô và con gái không nói ra sự thật bệnh tình của hắn, nhưng bệnh của hắn, hắn hiểu rõ. Hắn kiên trì xuất viện, lại thỉnh cầu cô mang hắn về thăm quê hương ở huyện Hà Sơn. Hắn bị bệnh, cô vẫn chu đáo như trước. Thấy cô muốn ngăn cản, hắn liền nói: “Anh không dám xin em tha thứ. Anh biết thời gian của mình có hạn, nhưng lại nợ em quá nhiều. Thầm nhủ bây giờ tận tâm với em, để sau này khi nhắm mắt cũng không cảm thấy lương tâm cắn dứt.”

Cô thản nhiên cười: “Còn nói cái gì mà tha thứ với không tha thứ. Mọi chuyện đều đã trôi qua. Chấp nhận anh ở cùng chính là đã tha thứ cho anh rồi.”

Hắn nói: Gả cho một gã như anh, liệu em có hối hận không?” Cô từ từ thở dài một tiếng: “Vì sao phải hối hận? Lúc trước, chúng ta là thật lòng yêu nhau a!”

Hắn gắt gao kéo tay cô vào lòng: Anh thật sự cảm tạ nguyệt lão đã không cắt đứt sợi dây tơ hồng của chúng ta, anh thật sự cảm kích của sự khoan dung của em …”

Cô chạm vào gương mặt của anh, nhẹ nhàng nói: Em không quên ước hẹn của chúng ta, một đời một kiếp, bất ly bất khí…”

CỬU TOÀN THẬP MỸ – CHƯƠNG 1.1

Chương 1.1: Gặp qua cha mẹ (thượng)

Năm Khánh Lịch thứ hai mươi sáu

Giữa tháng sáu, nhà lớn, nhà nhỏ ở phía nam của kinh thành đều đóng kín cửa. Bây giờ đã là gần chính ngọ, mặt trời chiếu xuống mặt đất nóng rát. Trên bầu trời đến một đám mây cũng không có, trong viện, cỏ hoa cây cối đều héo rũ đầu. 

Có phải hay không toàn kinh thành chỉ biết tập trung tới cái này trong viện? Lý Thanh đầu hôn não trướng (1), híp mắt tham lam nhìn tới chỗ râm mát dưới tàng cây, nếu có thể đứng dưới tàng cây kia thì tốt rồi! Quay đầu, lại bắt gặp ánh mắt lạnh như băng của Chung ma ma nhìn chằm chằm vào nàng, Lý Thanh trong lòng rùng mình, hơi hơi xê dịch bước chân, dáng đứng một lần nữa thành thật quy quy củ củ.

(1) đầu hôn não trướng: đầu óc tối tăm, mê loạn

Đã mười năm, nàng sinh hoạt quá mức tiêu dao tự tại. Lúc này mặt trời đã xuống mấy khắc liền có chút chịu không nổi suy nghĩ mông lung. Hạ nhân nói dung mạo của nàng cực kì giống với phụ thân ôn nhu hòa nhã, vì thế Lý Vân Sinh có thể hay không nể tình mấy phần này mà yêu thương nàng một chút? Mẹ kế của nàng, Lệ phu nhân năm đó ngang ngược kiêu ngạo, sự tích về bà nửa năm qua nàng nghe không sót một cái. Nàng còn có một muội muội, nghe nói cực kỳ giống mẫu thân, Nãi ma ma bên cạnh Lệ phu nhân nhìn thấy mà giật cả mình, xem ra Liên Khánh nói Lệ phu nhân không để tâm tới sự tồn tại của nàng chính là sự thật! Thế nhưng mười năm tới, Lệ phu nhân trở lại kinh thành, lại nhớ ra phu quân mình có một đứa con gái riêng, thì sẽ tức giận đến loại trình độ nào a? Lý Thanh trong lòng vạn phần buồn phiền, nàng không nghĩ sẽ rời chùa khỏi Hàn Cốc, cũng không muốn làm cái gì mà đại tiểu thư, nhưng người nuôi dưỡng nàng mười năm, Lệ đại phu nhân đem nàng đẩy vào cái tòa nhà này, Nghiêm Nguyệt Các!

“Phu nhân nói “Tòa nhà nối liền tiểu viện này miễn cưỡng mới xứng với đại tiểu thư”, phu nhân nói “Thanh Vu, hai chữ này phạm vào đại danh của tiểu thư, nên ban tên là Nghiêm Nguyệt Các” Văn ma ma một câu phu nhân nói, hai câu cũng là phu nhân nói, liền cường ngạnh đem nàng dọn vào đây ở. Chỉ là, “Phu nhân nói” cái gì thì nàng liền làm cái đó sao?

Đang miên man suy nghĩ, liền nghe được tiền viện một mảng âm thanh ầm ĩ, có tiểu nha đầu chạy như bay tiến vào bẩm báo: “Lão gia và phu nhân đã trở lại!” Hai tên gác cửa cả người đều khẩn trương, vội vàng cúi đầu thật quy củ, Chung ma ma mặt đầy vui mừng, sửa lại vạt áo, vội vàng đi ra ngoài nghênh đón. Lý Thanh nhẹ nhàng hoạt động một chút, gắt gao nắm cái khăn trong tay, hơi hơi rũ đầu, hết sức chăm chú lắng nghe động tĩnh bên ngoài cánh cửa.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân hỗn độn. Lý Thanh hơi hơi giương mắt lên nhìn về phía cửa, một nam một nữ mang theo hai đứa nhỏ đang được ma ma và nha hoàn vây quanh. Người nam nhân hơn ba mươi tuổi, dáng người đĩnh đạc, mặc trường sam được may tinh tế màu trắng sữa, mặt trắng nõn mọc lún phún vài sợi râu, ngũ quan rõ ràng như họa, mặt luôn mang theo nụ cười như làn gió mùa xuân, nhưng khi ánh mắt chạm đến Lý Thanh thì tươi cười trên mặt liền thu lại. Cái nha đầu gầy gò này chính là nữ nhi mà Liên thị sinh ra? Một chút khí chất nhà quan cũng không có? Năm đó tại chân núi Kỳ Sơn, làm sao sẽ lưu lại cái nghiệt chủng này!? Nhận được tin tức của Lệ đại phu nhân từ Vọng Hương Dịch, hắn đã bị nháo đến mức không được sống yên ổn, còn có Mẫn nhi, nàng khóc làm hắn đau lòng, chỉ có dung mạo cùng khí chất như Mẫn nhi mới xứng là đích trưởng nữ của Lý gia hắn!

Lệ phu nhân mặc váy lụa đỏ thắm, áo ở trên màu trắng ngà, làn da trắng nõn, ngũ quan diễm lệ dị thường, hung hăng nhìn chằm chằm vào Lý Thanh. Lý Thanh trong lòng khẽ động, liền nghe được Chung ma ma ở bên cười nói: “Lão gia, phu nhân, đây là Thanh tiểu thư.”

Là thanh tiểu thư! Lý Thanh trong lòng hơi buông lỏng, âm thầm cảm kích, vội quỳ xuống thỉnh an: “Thanh Nhi thỉnh an phụ thân, thỉnh an mẫu thân!”

Lý Thanh cúi mặt hướng xuống đất, chỉ thấy đỉnh đầu truyền đến âm thanh “Hừ!” thật mạnh, cùng với một tiếng kia là làn váy lụa đỏ thắm như cuồng phong vũ bão quét qua mặt nàng cứ thế mà đi. Trước mắt Lý Thanh liền xuất hiện một đôi hài nhỏ thêu hoa mẫu đơn, từng đường kim mũi chỉ đều thêu rất cẩn thận, Lý Mẫn Hoa nhìn chằm chằm vào trường sam màu cát làm bằng gấm mà Lý Thanh đang mặc. Ả còn chưa bao giờ nhìn qua quần áo nào xấu xí đến dạng này. Hừ! Lý Mẫn Hoa đột nhiên nâng chân lên, dẫm thật mạnh lên ống tay áo của nàng, rồi hung hăng lắc người nhấc chân mà rời đi.

Lý Vân Sinh nhìn Lý Thanh bị dẫm lên ống tay áo bẩn thỉu đến mức không chịu nổi, bèn nhíu mày, thật không làm người khác bớt lo, ăn mặc quần áo như vậy, liền tưởng trong nhà có ai bắt nạt nàng! Quả nhiên cùng Liên thị năm đó một bộ dáng thật giống nhau! Lý Mẫn Phi lôi kéo ống tay áo hắn: “Phụ thân, vào trong thôi a.”

Lý Vân Sinh ôn hòa nói “Ân” một tiếng, cũng không hỏi thăm đến Lý Thanh, chỉ lãnh đạm nói: “Đứng lên đi.”

“Tạ phụ thân.” Lý Thanh thấp giọng đáp, Thu Nguyệt thật cẩn thận tiến lên, đem nàng nâng dậy. Thấy đám người kia đã đi vào bên trong, Thu Nguyệt nhẹ nhàng thay nàng vỗ ống tay áo, ngẩng đầu lo lắng nhìn về phía Lý Thanh. Lý Thanh liền hướng nàng cười cười: “Không có việc gì! Chúng ta … cũng vào đi thôi.”

CỬU TOÀN THẬP MỸ – TIẾT TỬ

Tiết tử

An Phúc thân vương phủ nổi tiếng với việc trồng nhiều hoa kim quế nhất kinh thành. Vào một ngày đẹp trời mùa hạ năm Khánh Lịch thứ mười sáu, An Phúc thân vương quyết định mở hội thưởng hoa, tại đây ngào ngạt hương hoa quế, các danh viện hiển quý cùng tụ tập nơi này thưởng rượu tìm vui.

Lệ phủ đại tiểu thư, Lệ Phù Dung, mặc trên người một bộ hồng y thướt tha, trên đầu nàng mang chiếc trâm cài làm từ vàng ròng, trên thân của cây trâm đính những viên đá quý màu hồng ngọc trông thật đẹp mắt. Từ từ tiến sâu vào trong hoa viên của An Phúc thân vương phủ, nàng cảm thấy mùi hương hoa quế năm nay cùng với các năm trước dường như không giống nhau, chúng phảng phất mang theo chút u buồn. Lệ đại tiểu thư vươn tay ngắt xuống mấy đóa hoa quế nho nhỏ, nhẹ nhàng đặt ở trong lòng bàn tay. Đại tiểu thư của phủ An Phúc thân vương nhìn thấy nàng ánh mắt liền không che dấu sự chán ghét. Lệ đại tiểu thư dường như trong lòng có tâm sự. Một cỗ gió xuân thổi vào đáy lòng nàng, thổi thẳng vào đáy lòng mang tư xuân nhộn nhạo của nàng cùng Lý thám hoa mà tới.

Lệ đại tiểu thư đang ngơ ngẩn nhìn cây hoa quế già trong viện, nghe thấy phía sau có tiếng bước chân nhẹ nhàng ôn nhu truyền đến, xoay mình lại, nhìn thấy người đang bước đến thì nàng liền ngây ngốc đứng ở dưới tàng cây. Là hắn. Hôm nay, hắn mặc một bộ trường sam màu trắng, nhẹ nhàng cười ôn hòa, lại chậm rãi đi tới, ngừng ở trước mặt, cúi đầu chuyên chú nhìn nàng, trong ánh mắt đong đầy ôn nhu cùng tình yêu hắn dành cho nàng. Lệ đại tiểu thư ngẩng đầu, si ngốc nhìn hắn, hắn mỉm cười càng sâu, hơi hơi cúi người, nhẹ nhàng đem tay đang cầm khăn của nàng kéo lại, cẩn thận ấn vào trong ngực, nhẹ nhàng nói: “Nàng nhất định là bầu trời của ta, là tiên nữ của ta.”

Lệ đại tiểu thư gắt gao thề rằng, nàng phải gả cho hắn, nàng nhất định phải gả cho hắn, nếu không nàng thà chết còn hơn! Mẫu thân nàng, Cố di nương tuyệt vọng nhìn nữ nhi, bà có thể nắm chặt tâm của Lệ đại lão gia, mấy chục năm độc sủng chuyên phòng vì bà đem các di nương khác đuổi đi, bức phu nhân trở về nhà cũ, nhưng là, nữ nhi của bà bị mọi người trong nhà chiều đến sinh hư, đến khi bà để ý thì chính nàng cũng đã không có đường để quay lại!

“Phù Dung, ta nói cho ngươi nghe, ta đã cho người đi Lạc Thành tra qua, hắn là người đã thành thân, ngươi có biết không? Ngươi không thể gả cho hắn!”

“Ta nhất định phải ở bên hắn, ta có thể không cần danh phận, cái gì cũng không cần, ta chỉ cần có thể cùng hắn ở bên nhau, giống như người cùng phụ thân! Nương! Cầu người, thành toàn ta, bằng không, ta thà đi chết còn hơn!”

Cố di nương ngẩn ngơ nhìn nữ nhi, nước mắt rơi như mưa. Ngoài đại sảnh của Lệ phủ, Cố di nương ngạo nghễ nhìn Lý thám hoa cung kính trước mặt.

“Lệ gia đại tiểu thư của chúng ta gả cho ngươi chỉ có thể làm chính thất!”

Ánh mắt mang theo gió xuân của Lý thám hoa loáng xuất hiện một tia hàn quang, Cố di nương khoát khoát tay, chỉ quản sự phía sau lưng mình, nói:

“Hắn có thể giúp giúp ngươi.”

Mùa đông năm Khánh Lịch thứ mười sáu, dưới chân núi Kỳ Sơn phát sinh thảm án, thê tử Liên thị của tân thám hoa Lý Vân Sinh cùng tôi tớ đang trên đường vào kinh thành, bị thổ phỉ trên núi Kỳ Sơn giết chết. Sống sót duy nhất chỉ có hai người là nhi nữ Lý Thanh hai tuổi cùng bà vú của nàng. Lệ Ngàn Tổng lập tức phái quân vào núi tiêu diệt đám đạo tặc to gan này.

Tháng giêng năm Khánh Lịch thứ mười bảy, Lý Vân Sinh cưới kinh thành Lệ gia đại tiểu thư làm vợ, Lệ Ngàn Tổng nhận được tin, một đêm không ngủ, ngày hôm sau liền khởi hành đi kinh thành.

Lý Vân Sinh không có tiến vào làm quan ở Hàn Lâm Viện, mà nhận chức quan tri huyện huyện Thiệu Hóa ở ngoại thành Hồ Quảng, không lâu sau liền mang theo thê tử vừa mới qua cửa đi Hồ Quảng nhận chức.

Tại hậu viện Lệ phủ, Cố di nương ngây ngốc ngồi ở trên giường, trước mặt nàng là một chén rượu cùng một dải lụa trắng, Chung ma ma quỳ trên mặt đất, khóc không thành tiếng. Cố di nương chậm rãi quay đầu, tựa khóc tựa cười nhìn Chung ma ma:

“Ma ma đừng khóc, ta cả đời này chỉ là một cái thiếp thất, có thể đem chính thất đè ở dưới chân mười mấy năm cũng coi như đáng giá. Sau khi ta đi, ngươi đi huyện Thiệu Hóa tìm Phù Dung. Phù Dung… nha đầu ngốc, ta không giáo dưỡng nàng cẩn thận. Mấy năm nay, cái gì ta cũng không dạy nàng! Nàng cái gì cũng không hiểu, cái gì cũng không biết, nàng chính là nha đầu ngốc! Nha đầu ngốc! Ngươi đi theo nàng, chăm sóc nàng, đừng cho nàng trở lại kinh thành. Kinh thành này, nàng một bước cũng không thể tiến! Cái kia Lý Vân Sinh, không phải là người tốt! Khiến cho hắn ở Thiệu Hóa yên phận làm quan tri huyện sống nốt quãng đời còn lại. Ngươi, đi thôi!”

Cố di nương bị bệnh, không mấy ngày sau liền hương tiêu ngọc vẫn. Lệ gia Đại phu nhân phái người đi Lạc Thành, đón Lý Thanh cùng bà vú Trần ma ma đưa đến ở biệt việt của chùa Hàn Cốc ở phía bắc kinh thành, song cũng gửi phong thư đến Lý Vân Sinh. Lý Vân Sinh vô cùng cảm kích, đem Lý Thanh phó thác cho Đại phu nhân.

Chùa Hàn Cốc là ngôi chùa có tiếng. Lần này đại phu nhân đặc biệt đến chùa Hàn Cốc là muốn nhờ Trí Nhiên sư thái ở Tê Hà điện: “… Đứa bé nhỏ như vậy mà đã phải trải qua biến cố khủng khiếp, khó khăn lắm mới tỉnh lại được, một lời cũng không nói, một ngày uống thuốc còn nhiều hơn so với ăn cơm …… Ta liền phó thác sư thái mong ngài hãy chăm sóc hài tử đáng thương này vài năm. Liền cho nàng ở lại trong chùa đi, thứ nhất là vì bệnh của nàng, thứ hai cũng vì hoàn cảnh của nàng …”

Ở biệt viện Lệ phủ, Đại phu nhân phái một quản sự ma ma, lại tặng thêm bốn tiểu nha hoàn cùng mấy thô sử bà tử đi qua hầu hạ Lý Thanh ở biệt viện của chùa Hàn Cốc.

CỬU TOÀN THẬP MỸ

Tác giả: Nhàn Thính Lạc Hoa

Tình trạng convert: hoàn

Độ dài: 337 chương + 1 phiên ngoại

Thể loại: Cổ đại, xuyên không, nữ cường

Editor: Tiểu Trân

Tiến trình edit: không có tương lai :’>

Văn án

Sống lại ở một triều đại hoàn toàn xa lạ, phụ thân không thương, bị mẹ kế cùng muội muội chèn ép, bức cho nàng có nhà mà không thể về, nhưng dù sao nàng cũng có y thuật cao siêu, lại thông minh mẫn tiệp, cho nên dù có đến bất kì nơi nào thì nàng cũng sẽ sống thật tốt.

Chỉ là, nàng rốt cuộc định trốn hay là không trốn đây?

Tiết tử

Chương 1.1     Chương 1.2     Chương 1.3

Chương 2.1     Chương 2.2     Chương 2.3

WordPress.com.

Up ↑

[풩♥풩]

Giờ bố chẳng có gì ngoài sự già nua, giáo điều, lẩm cẩm, nhưng bố còn tình yêu và một ngôi nhà để bất cứ lúc nào các con cũng có thể trở về...♥

♥•.ღ°๖ۣۜYÊU ๖ۣۜTINH ๖ۣۜCÁC.ღ°•♥

《妖精阁》 ♥•.ღ°Cảnh đẹp khắp thiên hạ cũng không bằng một nụ cười của nàng.ღ°•♥

Đạm Ngọc

They say love is blind

GIRLS AND THEIR CATS

The cutest cat ladies & their feline companions

♥•.ღ°• Kén Sâu•.ღ°•♥

Nơi ở của những con sâu lười vô đối !!!

MỘNG THỦY CUNG

(¯`'·.Thế giới đồng nhân.·'´¯)

...☆☆...Rainbow Wonderland...☆☆...

[...☆☆...The Secret Garden in Rainbow Wonderland...☆☆..]

kebichan blog …(●̮̮̃•̃)..(●̮̮̃•̃) ……… /█ ♥/█

KHI MÀ CẢ THẾ GIỚI NÀY KHÔNG CÒN QUAN TÂM ĐẾN EM NỮA...CHỈ CÓ ANH LÀ KHÔNG THỂ KHÔNG QUAN TÂM ĐẾN EM

~watery~

Yêu thương và sẻ chia

~*(KNX)*~

Tôi chỉ là hạt cát giữa biển đời mênh mông!